Hà Nội trong những năm gần đây đã chứng kiến nhiều phong trào dọn dẹp vệ sinh môi trường, nhưng tính bền vững vẫn là một dấu hỏi lớn. Một câu hỏi phản biện cần được đặt ra: Tại sao người dân có thể giữ gìn nhà mình sạch sẽ nhưng lại sẵn sàng xả rác ra không gian chung của cộng đồng? Phải chăng chúng ta đang thiếu một cơ chế "giám sát cộng đồng" đủ mạnh và những điểm chạm khích lệ tinh thần trách nhiệm của mỗi cá nhân đối với vỉa hè, góc phố? Khi người dân cảm thấy mình chỉ là "khách" trên chính đường phố của mình, họ sẽ phó mặc trách nhiệm cho các đơn vị công ích.

Theo Luật Thủ đô số 39/2024/QH15 do Quốc hội ban hành ngày 28/06/2024, thành phố Hà Nội được khuyến khích xây dựng các mô hình tự quản đô thị. Cơ chế huy động cộng đồng hiện đại phải gắn liền với ứng dụng công nghệ như iHanoi, nơi người dân có thể trực tiếp phản ánh vi phạm và giám sát quá trình xử lý của cơ quan chức năng. Theo tài liệu nghiên cứu về Xã hội học đô thị, sự minh bạch trong việc phản hồi thông tin chính là động lực lớn nhất để người dân tin tưởng và tham gia vào quản trị đô thị. Khi mỗi công dân là một "mắt thần" giám sát, kỷ cương phố phường sẽ được thiết lập tự nhiên mà không cần sự hiện diện quá mức của lực lượng chức năng.
Quyết định số 1193/QĐ-UBND do UBND thành phố Hà Nội ban hành ngày 18/03/2026 nhấn mạnh việc xây dựng văn hóa đô thị trong kỷ nguyên số. Giải pháp trong bối cảnh hiện nay là biến trách nhiệm thành quyền lợi. Ví dụ, việc tích lũy "điểm công dân xanh" thông qua các hoạt động bảo vệ môi trường để đổi lấy các tiện ích công cộng sẽ tạo ra một làn sóng thi đua tích cực. Thủ đô văn minh không chỉ được định nghĩa bằng những công trình đồ sộ, mà bằng ý thức trân trọng từng mét vuông không gian chung của mỗi cư dân, tạo nên một cộng đồng gắn kết và giàu tính nhân văn.
Theo viện IACE