Việc gia nhập mạng lưới các thành phố sáng tạo của UNESCO không chỉ là danh hiệu, nó là một cuộc đại cải cách về tư duy phát triển đô thị mà ở đó âm nhạc phải là nhân tố trung tâm. Với tôi, một "Thành phố âm nhạc" phải là nơi mà từ quảng trường đến ngõ nhỏ, âm thanh nghệ thuật luôn hiện hữu như một phần tất yếu của đời sống, tạo ra nguồn cảm hứng vô tận cho cư dân và du khách.

Thực trạng tại Việt Nam, dù Đà Lạt hay Hội An đã có những bước đi đầu tiên, nhưng việc xây dựng một hạ tầng âm nhạc đồng bộ vẫn còn khá manh mún, thiếu các sân khấu biểu diễn công cộng đúng chuẩn và các chính sách nuôi dưỡng cộng đồng nghệ sĩ địa phương. Khó khăn lớn nhất chính là sự thiếu hụt các không gian sáng tạo mở, nơi các nghệ sĩ tự do và nghệ sĩ chính quy có thể giao thoa, cùng nhau kiến tạo những giá trị mới cho đô thị.
Để giải quyết trực diện, chúng ta cần quy hoạch các "đặc khu văn hóa" trong lòng thành phố, nơi có các ưu đãi về thuế và mặt bằng cho các doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực âm nhạc. Giải pháp quan trọng là phải biến các sự kiện âm nhạc đường phố thành một hoạt động chuyên nghiệp, có sự quản lý nhưng không gò bó, tạo điều kiện cho các tài năng trẻ được cọ xát và thể hiện bản thân.
Đồng thời, giáo dục nghệ thuật trong nhà trường tại các thành phố này cần được nâng tầm, tạo ra một thế hệ công dân có gu thẩm mỹ cao, sẵn sàng ủng hộ và tiêu dùng các sản phẩm sáng tạo. Khi âm nhạc trở thành mạch máu của đô thị, nó không chỉ mang lại nguồn thu kinh tế khổng lồ từ du lịch mà còn bồi đắp tâm hồn, tạo nên một môi trường sống văn minh, hạnh phúc và đầy tính nhân văn cho người Việt trong kỷ nguyên mới.